Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014
Phi công Không lực Mỹ kể chuyện 'cưỡi rồng'
Đại tá Lars Hoffman, người vừa tiết lộ các thông tin hích hệ trọng tới điều khiển phi cơ U2 Hãy mường tượng bạn đang lái một chiếc xe hơi với động cơ tự ngắt nếu bạn chỉ chạy chậm hơn véc tơ vận tốc tức thời tối đa khoảng vài km/h. Chiếc xe này thăng bằng hoàn hảo, tới mức nếu bạn để cà phê ở bất kỳ nơi nào khác ngoài chỗ đặt ly được thiết kế riêng, nó sẽ tròng trành ngay thức thì. Bạn sẽ phải mặc một bộ đồ kín mít từ đầu tới chân để lái xe trong quãng thời kì dài tới 15 giờ đồng hồ. Khi đỗ xe, bạn sẽ không thể nhìn qua gương hay cửa sổ mà phải nhờ sự viện trợ của một chiếc xe khác chạy bên cạnh. Những điều nêu trên mới chỉ là thách thức tối thiểu mà một người phải vượt qua khi muốn điều khiển mẫu tàu bay do thám U2 của Lockheed Martin. Hiển nhiên chỉ có những phi công giỏi nhất mới được điều khiển U2. Và dù thái độ của từng lớp với chiếc phi cơ này đã đổi thay kể từ những năm 1950, biệt danh gắn với nó vẫn không hề suy chuyển. “Nó được biết tới với tên Tiểu thư rồng" - đại tá Lars Hoffman cho biết - "Trên độ cao lớn, nó như một quý cô, bay rất mượt mà. Nhưng khi xuống độ cao thấp, nó lại giống một con rồng bướng bỉnh". Với nhân cách chỉ huy trường Phi công thí nghiệm Không lực Mỹ tại Căn cứ không quân Edwards, Hoffman kiên cố là một trong những phi công xuất sắc nhất của thế giới. Kể từ khi tốt nghiệp trường vào năm 1997 ông đã lái đủ loại máy bay. Nhưng điều khiển U2 vẫn là một trải nghiệm khiến ông nhớ mãi và gần đây mới san sẻ với hãng tin BBC. * U2 lần đầu cất cánh trong năm 1955 và vẫn hoạt động, nhưng liệu nhiệm vụ của nó có đổi thay? - Nhiệm vụ không khác nhưng phi cơ đã đổi thay đáng kể. Chiếc phi cơ của hiện tại được chế tác trong những năm 1980, qua nâng cấp lớn trong những năm 1980 với động cơ, thiết bị điện tử và dẫn đường mới. Các cảm biến gắn trên tàu bay thuộc hàng hiện đại nhất. Chúng tôi cũng được kết nối với các mạng thông tin và vệ tinh, với các phi cơ khác và mặt đất. Về cơ bản đây là hệ thống khí giới của thế kỷ 21. * Phi cơ được dùng cho dạng nhiệm vụ gì? - Nó được sử dụng cho hoạt động thám thính mang tầm chiến thuật và chiến lược. Tỉ dụ nó bay dọc theo một vùng biên nhạy cảm của một nhà nước đang cuốn chú ý. Chúng tôi có thể chụp ảnh và thu lấy dữ liệu tình báo cho biết chuyện gì đang diễn ra trong nước đó, như ở Triều Tiên chẳng hạn. Chúng tôi cũng có thể bay trên chiến trường và chứng kiến chiến trận theo thời kì thực, với độ phân giải cao. Chúng tôi có thể giao thông với các đơn vị dưới mặt đất hoặc sở chỉ huy để cho họ biết tình huống chiến thuật là gì. * Ông bay ở độ cao 21 km, trong khi 15 km đã từng được xem là không gian rồi. Bay cao như thế có gì hiểm nguy không? - Có một ranh giới mang tên Armstrong, nằm ở độ cao 15 km. Khi ở trên mức này và bị mất áp suất, máu trong người bạn sẽ sôi lên sùng sục do áp suất thấp. Do vậy chúng tôi phải mặc đồ bảo hộ toàn thân như phi hành gia, để bảo đảm không gặp hiểm nếu khoang lái bất ngờ mất áp suất. Sau nhiều năm, khoang lái đã được tăng áp lên bằng với độ cao 9km. Về căn bản tôi coi như đang đứng trên đỉnh Everest cả ngày. Nên tôi phải mặc đồ bảo vệ toàn thân, thở khí oxy nguyên chất. Tuy nhiên cơ thể tôi vẫn cảm nhận như đang đứng trên đỉnh núi nên khá là mệt nhọc. U2 vẫn là mẫu máy bay do thám thời thượng do liên tiếp được nâng cấp, bất chấp việc ra đời đã lâu * Cảm giác ông thế nào khi bay ở độ cao lớn hơn bất cả mọi người dưới Trái đất? - Rất tiệt. Chuyến bay dài cuối cùng tôi thực hành là để đưa một chiếc U2 từ Căn cứ không quân Beale ở Sacramento, California tới Anh, trong hành trình không nghỉ dài 12 giờ. Tôi đã bay qua Canada, Greenland, Iceland rồi hạ xuống ở Anh. Đó cảm trải nghiệm tuyệt trần nhất, trong 12 giờ đó, hoàn toàn tách biệt khỏi nhân loại dưới mặt đất. * Ông làm thế nào để giữ tỉnh ngủ suốt 12 giờ biệt lập trong một khoang lái bé xíu như vậy, tại độ cao lớn nh ư thế? - U2 hoạt động nhờ chế độ bay tự động trong suốt hành trình và đó là điều tốt, bởi ở độ cao lớn, khoảng cách giữa tốc độ bay tối đa mà tàu bay có thể thực hiện trước khi vỡ thành từng mảnh và tốc độ tối thiểu trước khi nó bị rơi (do bay quá chậm) cách nhau chỉ chừng 18 km/h. Chúng tôi ăn qua các đoạn ống gắn nhất định vào mũ bảo hiểm và đa số thời gian sẽ nghe nhạc hoặc làm điều gì đó để bộ não bận rộn, để giữ tỉnh ngủ.Chúng tôi được giao nhiệm vụ ghi lại các thông số mà thiết bị của phi cơ thu được trong suốt hành trình nên cũng không ít việc. * Ông có thấy mình giống phi hành gia không? Có chứ, nếu anh thấy bộ đồ bay. Nhưng cảm giác giống nhất là khi chơ vơ ở trên cao. Lúc nhìn xuống và thấy một chiếc phi cơ chở khách băng ngang, ở độ cao chỉ bằng một nửa của mình, anh nhận ra bản thân đang ở cao tới đâu và đơn chiếc thế nào. Tôi cá đó là cảm giác mà các phi hành gia cũng nhận thấy khi ở trên trạm vũ trụ. * Ông có bay cao hơn hẳn tên lửa đất đối không hoặc các mối đe dọa khác? - Tại phần lớn các địa điểm, chúng tôi thường bay trên tầm bắn của hoả tiễn đối không. Nhưng vẫn có những chỗ chúng tôi có thể bị bắn hạ. Nên chi chúng tôi được trang bị nhiều lớp phòng vệ để tránh bị tấn công. (Không sửng sốt khi Hoffman chẳng tiết lộ các biện pháp phòng vệ là gì). Tường Linh Thể thao & Văn hóa
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét